Em đã quên anh…

Nói thế nào anh nhỉ? Không phải là em quên rằng anh đã từng tồn tại trên đời, mà đơn giản chỉ là hình như em đã quên được thứ tình cảm mà em dành cho anh trong suốt nhiều năm qua… Em vẫn nhớ hôm nay là sinh nhật của anh, nhưng trái tim em không còn có cảm giác thổn thức nhói đau khi nghĩ về anh như xưa nữa… Và em biết điều đó cũng có nghĩa là em đã quên được anh rồi… Và bây giờ thì em cũng đã hiểu, quên có nghĩa là như thế nào… QUÊN CÓ NGHĨA LÀ…

*Là khi bạn đi ngang những con đường quen thuộc ngày xưa mà không dừng lại ngoái nhìn, không còn khẽ thổn thức.

*Là khi nước mắt không còn rơi ướt đẫm gối trong những cơn mơ.

*Là khi bạn thôi cầm điện thoại bấm mãi một số mà không dám gọi.

*Là khi bạn thôi nhét những món quà cũ vào 1 góc, lâu lâu nhớ lại lấy ra nhìn.

*Là khi nghe lại bản nhạc kỉ niệm ngày đó mà không còn cảm thấy trái tim nghẹn lại và khóe mắt đỏ hoe.

*Là khi mọi thù hận trách móc ngày xưa ai đúng ai sai không còn nữa.

*Là khi đi giữa đường phố, mắt bạn thôi kiếm tìm bóng hình quen thuộc giữa dòng người đông đúc.

*Là khi bạn thôi bật khóc mỗi khi thấy cô đơn hay thèm một cái ôm thật chặt mỗi khi buồn, mỗi khi vấp ngã.

*Là khi đọc một câu chuyện buồn, bạn không còn liên tưởng đến người đó và rơi nước mắt.

*Là khi bạn thoáng thấy bóng ai giống người đó mà không giật thót tim.

*Là khi yêu thương không còn trong tiềm thức
Cũng là lúc nước mắt chẳng còn rơi

Vậy từ nay ta thôi chơi vơi nhé

Để đường về chỉ còn thấy bình yên…

Chúc anh luôn khỏe, hạnh phúc và nhiều may mắn…

Sinh nhật vui vẻ và thật đầm ấm cùng gia đình anh nhé…

************* 
CÓ THỂ ANH ĐÃ QUÊN, NHƯNG EM THÌ VẪN NHỚ…

Snow Autumn (9-7-2012)

  Có những giấc mơ được ấp ủ để ngày mai trong veo khi ta tỉnh dậy, bắt đầu những cảm xúc mới, những kế hoạch mới và một cuộc sống mới thật khác với ngày hôm qua mà ta từng tưởng tượng… Đôi khi, chưa đi hết con đường thì chẳng thể biết con đường mình lựa chọn là sai hay đúng. Thế nên cứ sống như mình đã sống và mình phải như thế… Sẽ chẳng có gì phải hối tiếc hay thất vọng, bởi lẽ, mình đã sống hết mình…

   Thi thoảng trong cuộc đời, người ta vẫn cần mơ lại những giấc mơ cũ để thấy mình vẫn còn đang hiện hữu, để thấy mình vẫn còn dạt trôi, những giấc mơ đêm bay vút lên bầu trời, xoay tròn và bồng bềnh mãi… Cho đến khi một ngày mới bắt đầu và lúc đó, người ta có thể chợt nhớ hoặc quên rằng đêm qua mình đã từng ước ao về một điều rất cũ, để rồi ở thời khắc thuộc về hiện tại này, người ta lại có những ước mơ, khao khát mới… 

  …Dẫu cho ánh đèn đường vẫn xác xao đêm đêm, dẫu cho niềm đau xé lòng nơi  phố cổ, thì ta vẫn phải sống cho ngày hôm nay, cho ngày mai và cho cả tương lai…

      Thương nhớ tặng Darling nhân kỷ niệm ngày gặp chúng mình gặp nhau anh nhé. Ngày  9-7, ngày mà những lúc còn ở bên nhau, em vẫn gọi đó là ngày của “Giấc mơ bay”, hay “Khát vọng về một đường bay trong mơ”… Có thể anh đã quên, nhưng em thì vẫn nhớ – một nỗi nhớ khôn nguôi về ngày này tháng 7…

***********

  THAO THỨC GIẤC MƠ BAY…

Đêm tháng bảy mưa cứ dầm thấm đất
Ta nghe nhiều một nỗi nhớ xa xăm
Giọt mưa rơi tan biến giữa đêm lành
Ta biết gió đang kiếm tìm hạnh phúc…

Đêm tháng bảy ta nhìn mưa không ngớt
Cuốn bay đi tro bụi của thời gian
Thương sỏi đá đã nửa đời trôi dạt
Kiếm tìm hoài một bóng dáng xa xưa…
Đêm tháng bảy dài trong da diết
Tiếng mưa rơi chạm lá vỡ tan rồi
Đôi môi ấm, buồn ơi xin đừng chết

Dẫu mong manh nương náu ở tim người…

Ôi tháng bảy đêm mưa và nỗi nhớ
Hoa chờ sương về  ấp ủ trái tim đau
Đêm dài quá hằn sâu trong mắt lá
Nhớ thương nhiều nghi ngại vẫn còn đây…

Tháng bảy mưa giăng tình còn lại
Thẩn thờ nghe một chút gió xa xa
Đêm thao thức trầm ngâm rồi tự ước

Ở ngoài kia ai đó cũng như mình…

    (Snow Autumn, mùa mưa ngâu tháng 7-2012)
************

24/11/2011-GIẤC MƠ ĐÊM CỦA EM …

  
  Đêm lại về, ở đó vẫn vọng bên tai tiếng dương cầm 

  Làm em nhớ về anh – một người đã quá xa xăm…

  Khơi lại nỗi đau từ lâu mà em vẫn giấu…
Từng mùa đông trôi qua buồn tênh

  Mùa xuân đến trong âm thầm…
Mình đã xa nhau một thời gian

  Nhiều đêm thức trắng nhớ mong hoài…
Từng ngày trôi qua em lẻ loi, ngồi đây đếm lá thu vàng
Nhưng tình yêu em trao về anh-mãi không tàn phai…
Ngồi giữa đêm khuya lạnh câm, lặng nghe tiếng dương cầm
Trái tim em bừng lên niềm đau từ lâu mà em vẫn giấu
Và giấc mơ đêm của em – bóng anh cứ quay về…quay về…

 (Trích lời bài hát Tiếng Dương cầm trong đêm-ca sĩ Nguyên Vũ)

*********

24/11/2010 & NHỮNG NGÀY XƯA
YÊU DẤU…

Anh ạ, chỉ còn 3 hôm nữa thôi là đến sinh nhật anh: 24-11, và như thế là một năm đã trôi qua, anh lại thêm một tuổi, cái tuổi mà người ta luôn cảm thấy cuộc đời dần ngắn lại…
Có thể anh đã quên, hoặc đang cố gắng để quên đi những kỷ niệm ngọt ngào mà cay đắng, cố gắng để quên đi niềm hạnh phúc ngắn ngủi trong ngậm ngùi, tiếc nuối, và trong cả sự cố chấp, hận thù… Em cũng đã từng ở trong tâm trạng đó, thế nhưng anh biết không, cứ mỗi lúc như thế, em lại lục tìm, nhìn ngắm lại những món quà xinh xắn mà anh đã tặng, lục tìm và đọc lại những dòng thư anh viết cho em, chính những dòng thư nồng nàn thân thiết đó đã giúp em cân bằng lại, để có thể  bỏ qua tất cả những buồn phiền, oán hận, để tha thứ cho anh và cho cả chính mình…
Cho đến tận bây giờ, em vẫn chẳng thể nào quên những dòng thư anh kể về kỷ niệm của thời thơ ấu, những dòng thư anh kể về mối tình trẻ con khi mới học lớp 2, về những năm tháng tuổi thơ trong khói lửa chiến tranh phải đi sơ tán về quê ngoại, về một lần đi tắm sông sắp chết đuối lại được chính bố mình cứu vớt… Và cả về khoảng thời gian ngắn ngủi được tập luyện trên bầu trời quê hương em nắng gió, bụi mù… Chao ôi, những kỷ niệm thật là đẹp, những kỷ niệm mà có lần khi ở bên nhau, em đã gọi đó là “Những ngày xưa yêu dấu của anh”…
Anh ơi, kỷ niệm dù tốt hay xấu, dù ngọt ngào hay cay đắng thì mãi mãi cũng chỉ là kỷ niệm, đừng cố vùi chôn nó, bôi xấu nó để rồi lại thấy lòng mình mệt mỏi, đớn đau… Hãy cứ để nó bình yên như thế, hãy cứ để nó nguyên vẹn tự nhiên như những gì đã thuộc về nó, vì rằng mãi mãi chúng mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau, mãi mãi sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy nhau nữa đâu anh ạ.
Trong lòng em giờ đây chẳng hề có một chút oán hận gì về anh cả, anh mãi mãi là một kỷ niệm đẹp trong trái tim em, một kỷ niệm ngọt ngào, chân thật, đầy ắp những yêu thương… Dù vậy, tất cả đã trở thành quá khứ, và chúng ta hãy tôn trọng quá khứ để có thể bình thản trước đời nhau anh nhé…
Nhân sinh nhật anh, em lại nhớ về lời nguyện ước của một chàng hoàng tử, về khát vọng trong những mùa mưa ngâu với chiếc cầu Ô Thước…. Hãy quên đi anh nhé, và hãy vun đắp cho hạnh phúc hiện có của mình. Mong rằng, tất cả những gì em đọc được, thấy được về anh trong thời gian gần đây cũng chính là niềm vui, là hạnh phúc có thật của anh, chứ không phải đó là thứ hạnh phúc giả tạo, làm màu, nhằm che đậy sự bức bối, gò bó đến mức ngột ngạt, khiến anh luôn phải đóng kịch, luôn phải gồng mình chịu đựng, như đã nhiều lần anh chia sẻ cùng em…
Chúc anh hạnh phúc và cầu mong cho những điều tốt đẹp luôn là bạn đồng hành của anh… Happy Birthday anh nhé….
Snow Autumn (Sài Gòn, Đêm mùa đông 11-2010)

**********

Em đã quên anh…
5 (100%) 1 vote